ưa, rồi dần dần tối sẫm . Dọc khắp hành lang và trên những ngăn để hành lý, đâu đâu cũng thắp lồng đèn . Đoàn tàu lắc lư, mưa trút rào rào, gió gầm rú ... mà giáo sư Lupin vẫn ngủ tỉnh bơ. 
Ron chồm tới trước để dòm qua cái cửa sổ bây giờ đã hoàn toàn đen thui phía sau vai giáo sư Lupin. Nó nói: 
"Chắc là tụi mình gần tới nơi rồi ." 
Nó nói chưa dứt lời thì đoàn tàu bỗng dưng hãm tốc độ . 
"Hay quá!" 
Ron reo lên. Nó đứng dậy, cẩn thận đi ngang qua giáo sư Lupin để tìm cách nhìn ra ngoài cửa sổ . 
"Mình đang đói chết đi được, chỉ muốn nhào vô ăn tiệc ngay thôi." 
Hermione xem đồng hồ nói: 
"Giờ này thì chưa thể tới nơi được ..." 
"Vậy tại sao đoàn tàu ngừng chạy ?" 
Đoàn tàu đang hãm dần tốc độ, càng lúc càng chậm hơn. Khi tiếng máy tàu xình xịch chìm đi thì tiếng mưa gào gió rú bên ngoài cửa sổ nghe càng rõ thêm. 
Harry là đứa ngồi gần cửa nhứt, đứng dậy để nhìn ra hành lang. Dọc suốt các toa tàu, chỗ nào cũng thò ra những cái đầu ngơ ngác tò mò . 
Đoàn tàu Tốc hành Hogwarts thình lình khựng lại, và khắp các toa vang lên tiếng ạch đụi của rương hòm rớt khỏi mấy ngăn để hành lý . Rồi, chẳng báo trước gì hết, tất cả đèn trên tàu bỗng tắt phụt, mọi người bị vùi trong bóng tối đen ngòm . 
Giọng nói của Ron vang lên đằng sau Harry: 
"Chuyện gì xảy ra vậy ?" 
"Ui da!" Hermione kêu thất thanh, "Ron ơi, bồ dẫm lên chân tôi rồi!" 
Harry lần mò trở về chỗ ngồi . Ron hỏi: 
"Bồ có nghĩ là tàu bị hư không?" 
"Ai mà biết!" 
Một tiếng ken két chói tai vang lên, Harry nhìn thấy lờ mờ hình thù của Ron đang cố chùi một mảng cửa kính cho trong để thử nhìn ra ngoài . Ron nói: 
"Có cái gì đang đi động bên ngoài . Mình nghĩ có lẽ người ta đang lên tàu ." 
Cửa toa tàu của tụi nó bỗng xịch mở, và ai đó ngã dúi dụi lên chân Harry. 
"Ối! Xin lỗi! Bạn có biết chuyện gì đang xảy ra không? Ui da, xin lỗi nha..." 
"Neville hả ?" 
Harry sờ soạng trong bóng tối, nắm được tấm áo choàng của Neville, kéo nó dậy . Neville mừng rỡ: 
"Harry đó hả ? Chuyện gì đang xảy ra vậy ?" 
"Mình chẳng biết gì cả . Ngồi xuống đi." 
Neville ngồi xuống, nhè ngay đầu con Crookshanks, con mèo ré lên đau đớn . Giọng của Hermione vang lên: 
"Để mình đi hỏi bác lái tàu xem có chuyện gì ." 
Harry chỉ cảm thấy Hermione đi ngang qua nó, cánh cửa toa tàu lại mở ra, rồi nó nghe ình một cái như hai vật chạm mạnh nhau, và hai tiếng kêu đau cùng thốt ra. 
"Ai đó ?" 
"Ai đó ?" 
"Ginny hả ?" 
"Chị Hermione phải không?" 
"Em đang làm gì vậy ?" 
"Em đi kiếm anh Ron..." 
"Vô đây, ngồi xuống đi." 
Harry vội kêu lên: 
"Ê, không phải chỗ này, tôi đang ngồi đây." 
Neville cũng la: 
"Ui da!" 
Bỗng một giọng khàn khàn vang lên: 
"IM LẶNG!" 
Cuối cùng thì giáo sư Lupin cũng bị đánh thức . Harry nghe tiếng ông cử động trong một góc . Không đứa nhóc nào dám hó hé gì cả . 
Bỗng vang lên một tiếng "tách" nhỏ, rồi ánh sáng lung linh chan hoà khắp toa. Giáo sư Lupin xuất hiện với một nắm lửa trong tay. Ngọn lửa chiếu sáng gương mặt xám ngoét mệt mỏi của ông, nhưng đôi mắt ông thì long lanh đầy cảnh giác và thận trọng . Cũng bằng cái giọng khàn khàn như lúc nãy, giáo sư Lupin ra lệnh: 
"Ai ở đâu thì ở yên đó ." 
Ông chậm rãi đứng lên, cánh tay giơ ra trước, bàn tay cầm lửa soi đường . Nhưng cửa toa lại mở ra trước khi giáo sư Lupin đi tới cửa . 
Ánh sáng lung linh từ ngọn lửa trong tay giáo sư Lupin tỏ ra một hình thù trùm áo khoác cao lừng lững gần đụng nóc toa, đứng ngay trên lối ra vào . Gương mặt của kẻ đó hầu như khuất lấp dưới cái mũ trùm đầu . 
Ánh mắt của Harry trượt xuống phía dưới, và cái nó nhìn thấy làm cho bao tử nó quặn lên. Ở chỗ tay áo của tấm áo khoác thò ra một bàn tay nhầy nhẫy, xám xịt, nhờn nhợt, ghẻ lở, và gớm ghiếc như một cái xác chết trôi đã trương sình. 
Bàn tay chỉ lộ dạng trong tích tắc . Con vật nấp dưới tấm áo khoác dường như cảm nhận được cái nhìn trừng trừng của Harry, bàn tay chợt thụt vô trong nếp áo choàng màu đen. 
Và cái khuất lấp dưới cái mũ trùm đầu, không rõ đó là cái gì, chỉ biết nó đang hít một hơi thở dài chậm rãi tạo thành những tiếng khò khè, như thể đang cố gắng hút cái gì đó từ trong không trung, chứ không chỉ hít không khí mà thôi. 
Một luồng khí lạnh lẽo quét qua mặt tất cả mọi người đang có mặt trong toa tàu . Harry cảm thấy hơi thở nó không sao thoát ra được khỏi lồng ngực . Luồng khí lạnh thấm buốt da, luồn sâu vào buồng phổi của Harry, thấu tận tim... 
Mắt Harry như lộn ngược vô trong đầu, không còn có thể nhìn thấy gì nữa . Nó đang chìm đắm trong cơn lạnh chết người, bên tai như có tiếng nước chảy xiết . Nó có cảm giác mình bị nhấn chìm xuống nước, càng lúc càng xuống sâu, tiếng gầm gào càng lúc càng lớn hơn... 
Và rồi, nó nghe tiếng kêu gào vẳng lại từ xa xa, những tiếng kêu gào van xin cực kỳ thảm khốc kinh hoàng . Nó muốn ra tay giúp đỡ kẻ khốn cùng nào đó, cho dù kẻ đó là ai. Nó giơ tay ra, nhưng nó hoàn toàn bất lực ... một màn sương khói trắng mịt đang xoáy chung quanh nó, ngay bên trong người nó ... 
"Harry! Harry ơi! Bồ có sao không?" 
Ai đó vả vô mặt Harry. 
"Cái ... cái gì ?" 
Harry mở mắt ra. Đèn lồng đã sáng trở lại phía trên đầu, và sàn tàu đang rung chuyển . Tàu Tốc hành Hogwarts lại khởi hành và ánh sáng đã lại tràn ngập khắp các toa. Harry thấy hình như mình đã tuột từ trên ghế ngồi xuống sàn tàu, Ron và Hermione đang quỳ bên cạnh . Và phía trên đầu hai đứa bạn, Harry có thể nhận ra gương mặt của Neville và giáo sư Lupin đang chăm chú nhìn nó . Harry cảm thấy yếu lắm . Khi đưa tay đẩy gọng kiếng cho ngay ngắn lại trên sống mũi, nó cảm thấy mồ hôi lạnh đã tuôn đầm đìa trên mặt . Ron và Hermione cùng đỡ Harry ngồi lên băng ghế . Ron lo lắng hỏi: 
"Bồ có sao không?" 
Harry nhìn thật nhanh ra cửa, nói: 
"Không sao. Chuyện gì mới xảy ra vậy ? Cái ... cái đó đâu rồi ? Ai mới gào thét thê thảm vậy ?" 
Ron tỏ ra lo lắng trầm trọng hơn nữa: 
"Có ai gào thét gì đâu?" 
Harry nhìn quanh toa tàu sáng choang. Ginny và Neville cùng nhìn lại nó, cả hai đều tái mét . 
"Nhưng mà tôi có nghe tiếng gào thét ..." 
Một tiếng "rắc" vang lên rõ to khiến cho mấy đứa nhỏ cùng nhảy dựng lên. Ấy là giáo sư Lupin vừa bẻ một thanh sôcôla vĩ đại thành nhiều miếng nhỏ. Ông đưa cho Harry một miếng đặc biệt to. 
"Đây, ăn đi. Ăn vô là thấy đỡ lắm đó." 
Harry nhận miếng sôcôla nhưng không ăn. Nó hỏi giáo sư Lupin: 
"Cái đó là cái gì vậy thầy?" 
Giáo sư Lupin phân phát tiếp sôcôla cho những người khác, thản nhiên trả lời: 
"Một giám ngục. Một trong những giám ngục Azkaban." 
Mọi người tròn mắt nhìn sững giáo sư. Ông vò miếng giấy gói sôcôla lại rồi nhét nó vô túi áo. Ông nhắc lại: 
"Ăn đi! Ăn vô là thấy đỡ lắm. Tôi phải đi gặp người lái tàu một lát. Xin lỗi nhé..." 
Giáo sư sải bước ngang qua chỗ Harry, rồi biến mất trong hành lang. 
Hermione nhìn Harry hết sức lo lắng. Cô bé ân cần hỏi: 
"Bồ có chắc là bồ không sao chớ, Harry?" 
Harry lau mồ hôi vẫn đổ hột trên trán, trên mặt: 
"Mình không hiểu, chuyện gì đã xảy ra vậy?" 
"Ờ... cái... viên giám ngục Azkaban đó... đứng đằng kia nhìn quanh... tức là mình nghĩ hắn nhìn quanh, chứ mình cũng không nhìn thấy mặt hắn... còn bồ thì... bồ..." 
Nét mặt Ron vẫn còn sợ sệt, nó tiếp lời Hermione: 
"Mình nghĩ bồ bị xỉu hay bị làm sao ấy. Tự dưng bồ cứng đờ ra, ngã lăn quay khỏi chỗ ngồi, mặt mũi tay chân bắt đầu co giật..." 
Hermione nói tiếp: 
"Giáo sư Lupin bước qua mình bồ, đi tới trước mặt viên giám ngục Azkaban, rút cây đũa phép của thầy ra. Thầy nói: không ai trong số chúng tôi ở đây giấu Sirius Black dưới lớp áo khoác đâu. Đi đi! Nhưng viên giám ngục Azkaban vẫn không hề nhúc nhích. Vì vậy giáo sư Lupin đọc rì rầm cái gì đó, một tia sáng bạc bắn ra từ đầu cây đũa phép của thầy nhắm vô viên giám ngục Azkaban, hắn mới chịu quay lui và biến đi cho..." 
Neville nói, giọng eo éo hơn bình thường: 
"Thiệt là kinh khủng khiếp. Mấy bồ có cảm thấy lạnh như thế nào không khi viên giám ngục Azkaban bước vô đây?" 
Ron nhún vai một cách khó chịu: 
"Mình cảm thấy hết sức quái đản, như thể mình sẽ không bao giờ vui lên được nữa..." 
Ginny từ nãy giờ vẫn co rúm ở một góc, trông thê thảm không thua gì Harry, bây giờ mới để bật ra tiếng thổn thức. Hermione vội đi tới bên cạnh cô bé, vòng tay ôm lấy Ginny an ủi vỗ về. Harry vẫn thắc mắc, dáng điệu lúng túng hết sức: 
"Nhưng... có ai trong số các bạn té ngã xuống sàn không?" 
Ron lại nhìn Harry lo lắng: 
"Không. Nhưng Ginny thì run như điên ấy." 
Harry không thể hiểu nổi. Nó cảm thấy nó cũng run rẩy, yếu ớt, như thể nó vừa qua một cơn sốt cúm tệ hại. Nó cũng bắt đầu cảm thấy ngượng. Không ai bị sao hết trong khi nó lại ra nông nỗi thảm hại như vậy! 
Giáo sư Lupin trở lại. Ông dừng một chút khi bước vào trong toa tàu, nhìn quanh, rồi mỉm cười, nhẹ nhàng nói: 
"Các trò biết mà, tôi đâu có tẩm thuốc độc trong sôcôla." 
Harry bèn cắn một miếng sôcôla và nó kinh ngạc thấy cơ thể lập tức ấm lên, hơi ấm lan ra đến từng đầu ngón tay ngón chân. 
Giáo sư Lupin nói: 
"Chúng ta sẽ đến trường Hogwarts trong vòng mười phút nữa. Trò có sao không, Harry?" 
Harry không hỏi làm sao mà giáo sư Lupin biết được tên nó. Nó ngượng ngùng đáp lí nhí: 
"Dạ, con khỏe ạ." 
Trong suốt chặng đường ngắn còn lại, không ai nói chuyện gì nữa. Cuối cùng, khi đoàn tàu dừng lại ở ga Hogsmeade, một cảnh hỗn loạn táo tác diễn ra: cú rúc inh tai, mèo ngao nhức óc, và dưới cái nón của Neville là con cóc của nó cũng bắt đầu kêu ộp ộp. Trên sân ga nhỏ, trời lạnh buốt, mưa vẫn đang rủ xuống những tấm màn lạnh giá. 
"Học sinh năm thứ nhứt đi theo lối này!" 
Nghe giọng nói quen thuộc ấy, Harry, Ron và Hermione cùng quay đầu nhìn lại, và nhìn thấy hình dáng đồ sộ của lão Hagrid đứng ở tuốt đầu kia của sân ga. Lão đang ra hiệu và hướng dẫn mấy đứa lính mới tò te mặt mày hãi sợ của năm thứ nhứt đi tiếp hành trình "truyền thống" băng ngang mặt hồ. Lão gào qua đầu đám đông: 
"Ba đứa bây khỏe hết hả?" 
Cả ba đứa giơ tay vẫy chào lão Hagrid, nhưng chúng chẳng thể có cơ hội nào để nói chuyện gì với lão cả, vì đám đông chung quanh tụi nó cứ ép đẩy tụi nó tiến dọc theo sân ga. Cùng với tất cả học sinh còn lại của trường Hogwarts, Harry, Ro